94
Workshop sáng nay giữa lúc nhiều anh em đang mải miết gõ điện thoại, lưu note bằng laptop, mình vẫn lôi cuốn sổ tay ra, cây bút gel đen quen thuộc và ngồi vẽ vời, gạch chéo những ý từ speaker.
Đó cũng là thói quen mình vẫn duy trì dù vẫn phone, iPad, máy tính.
Đó cũng là điều mình tự “nghiêm khắc” với chính bản thân, để duy trì những xúc cảm cần có khi viết, giấy bút bên cạnh song song với các trao đổi qua lại cùng AI.
Có những ý tưởng vụt sáng, hoặc vài từ gì đó “nhảy” nhanh hoặc kiểu “vũ trụ gửi đến bạn” – câu mình hay nghe thầy Trường chia sẻ, khi tay lướt trên giấy, không phải lúc nào ngón tay chạm màn hình, gõ bàn phím cũng mang lại cảm giác đó.
Mình nhận thấy những ý đột phá thường đến khi nguệch ngoạc trên giấy, còn việc tối ưu, sắp xếp, hoàn thiện thì AI lại là trợ thủ đắc lực.
Human vs AI, câu chuyện không chỉ về hiệu suất mà còn về cảm xúc để hiểu thêm về chính mình. Đôi khi ta dùng AI để khai phá tiềm năng, nhưng có những lúc, đơn giản chỉ để nhắc nhở rằng ta vẫn còn muốn chạm về những trải nghiệm thật, giá trị thật từ chính cốt lõi của bản thân.
Cũng chỉ giá trị lõi này để bạn tạo ra sự khác biệt, tính độc bản cho chính mình, dù AI có thay đổi mạnh thế nào.
FILTER – từ khoá mình luôn nhắc – cũng cần áp dụng cho chính cách ta tiếp nhận công nghệ. Không phải cứ mới là tốt, không phải cứ nhanh là hiệu quả, có những giá trị cốt lõi của con người vẫn nên được giữ gìn.
Thời đại AI, vẫn để dành cho mình những khoảnh khắc thuần của bản thân – liệu đó có phải cách để cân bằng mà chúng ta đang tìm kiếm?
Nhà mình có đang giữ những thói quen “cũ” nào giữa thời đại mới này? Chia sẻ cùng mình nhé.

Bửu Trung – Dân Lười, thích Tối ưu
